
Trở về nhà
Kỷ niệm 100 năm
ngày sinh của Mẹ Têrêxa Calcutta
Ngày 26-8
tới đây, nhiều nơi trên thế giới sẽ tổ chức lễ kỷ niệm ngày sinh của Chân phúc
Têrêxa Calcutta, được hằng triệu người âu yếm gọi là Mẹ Têrêxa. Cách riêng tại
Nhân dịp này,
nhà báo Renzo Allegri nhắc lại nhiều kỷ niệm và ấn tượng sâu sắc ông có được
qua những lần trò chuyện, tiếp xúc, phỏng vấn Mẹ Têrêxa. Một trong những kỷ
niệm đó là cuộc đối thoại về cái chết, cuộc đối thoại tưởng chừng đơn sơ nhưng
lại hé mở tầm nhìn thiêng liêng của người nữ tu nổi tiếng này, tầm nhìn làm nên
lý lẽ và động lực cho cả cuộc đời hiến dâng phục vụ của Mẹ. Renzo Allegri kể
lại :
“Một ngày kia,
bất ngờ tôi hỏi Mẹ: Mẹ có sợ chết không?
Tôi đã ở Roma
được mấy ngày, đã gặp Mẹ một vài lần và hôm nay đến chào Mẹ vì tôi sắp về lại
Milano. Mẹ nhìn tôi như thể muốn tìm hiểu xem tại sao tôi lại hỏi như thế. Cảm
thấy mình đã sai khi nói về cái chết, tôi cố gắng sửa chữa lỗi lầm. Tôi nói,
‘Hôm nay thấy Mẹ khỏe; hôm qua, Mẹ có vẻ mệt’. Mẹ trả lời, ‘Đêm qua tôi ngủ
ngon lắm’. ‘Trong những năm gần đây Mẹ đã phải qua mấy cuộc giải phẫu khó khăn
rồi, chẳng hạn lần vừa rồi phải giải phẫu tim, cho nên Mẹ phải giữ sức khỏe mới
được, không nên đi nhiều quá’. ‘Ai cũng nói với tôi như thế nhưng tôi lại nghĩ
đến công việc Chúa Giêsu trao phó cho tôi. Khi tôi không thể làm được nữa, Ngài
sẽ cho tôi nghỉ’.
Rồi thay đổi đề
tài, Mẹ hỏi lại tôi, ‘Ông sống ở đâu?’ Tôi trả lời, ‘Ở Milano’. ‘Khi nào ông về
nhà?’ ‘Con tính là chiều nay. Con muốn lấy chuyến bay cuối cùng của hôm nay để
ngày mai là thứ bảy, con có thể ở với gia đình’. Mẹ mỉm cười, ‘Xem ra ông rất
hạnh phúc khi được về với gia đình’. Tôi tìm cách biện minh cho mong ước của
mình, ‘Con đã xa nhà cả tuần nay rồi’. Mẹ nói thêm, ‘Thế là tốt chứ sao. Ông
hạnh phúc là phải rồi vì ông sắp được nhìn thấy vợ con, thấy những người thân
yêu, thấy ngôi nhà của mình. Tốt lắm’.
Sau đó, Mẹ Têrêxa
ngừng một chút rồi quay trở lại câu hỏi ban đầu của tôi và nói, ‘Tôi cũng hạnh
phúc như ông nếu chiều nay tôi chết. Chết là về nhà, về Thiên đàng. Tôi sẽ đến
gặp Chúa Giêsu. Tôi đã dâng hiến đời mình cho Chúa Giêsu. Làm nữ tu, tôi trở
nên hôn thê của Chúa Giêsu. Ông thấy đấy, tôi cũng đeo nhẫn giống như các phụ
nữ có gia đình. Tôi đã kết hôn với Chúa Giêsu. Tất cả những gì tôi làm ở đây
trên trái đất này, tôi đều làm vì tình yêu dành cho Người. Cho nên, chết đối
với tôi là được về nhà của người tôi yêu. Hơn thế nữa, ở đó, trên Thiên đàng, tôi
cũng sẽ gặp lại mọi người tôi yêu thương. Hằng ngàn người đã chết trong tay
tôi. Hơn 40 năm nay tôi đã tận hiến đời mình cho những người đau ốm và hấp hối.
Từ khắp nơi trên đất Ấn, các chị em tôi và tôi đã đón nhận hằng ngàn hằng vạn người
trong giây phút cuối đời của họ. Chúng tôi “nhặt” họ từ ngoài đường, đem họ về
nhà và giúp họ chết trong an bình. Nhiều người đã tắt thở trong tay tôi khi tôi
mỉm cười với họ và vuốt ve khuôn mặt run rẩy của họ. Vâng, nếu tôi chết, tôi sẽ
được gặp tất cả những người đó. Họ đang đợi tôi ở đó. Chúng tôi đã yêu thương
nhau trong những thời điểm khó khăn. Chúng tôi vẫn yêu thương nhau trong ký ức.
Và sẽ vui mừng biết mấy khi họ thấy tôi. Thế thì tại sao tôi phải sợ chết? Đúng
hơn, tôi mong được như thế vì cuối cùng tôi được về nhà.”