Tên tôi là đạo binh (30.1.2012 – Thứ hai Tuần 4 Thường niên)
Tên tôi là đạo binh
Lời Chúa: Mc 5, 1-20
Khi ấy, Ðức Giêsu và các môn đệ sang tới bờ bên kia Biển Hồ,
vùng đất của dân Ghêrasa. Người vừa ra khỏi thuyền, thì từ đám mồ mả, có một kẻ
bị thần ô uế ám liền ra đón Người. Anh này thường sống trong đám mồ mả và không
ai có thể trói anh ta lại được, dầu phải dùng đến cả xiềng xích. Thật vậy, nhiều
lần anh bị gông cùm và bị xiềng xích, nhưng anh đã bẻ gãy xiềng xích, và đập
tan gông cùm. Và không ai có thể kiềm chế anh được. Suốt đêm ngày, anh ta cứ ở
trong đám mồ mả và trên núi đồi, tru tréo và lấy đá đập vào mình. Thấy Ðức Giêsu
tự đàng xa, anh ta chạy đến bái lạy Người và kêu lớn tiếng rằng: “Lạy ông Giêsu,
Con Thiên Chúa Tối Cao, chuyện tôi can gì đến ông? Nhân danh Thiên Chúa, tôi
van ông đừng hành hạ tôi!” Thật vậy, Ðức Giêsu, đã bảo nó: “Thần ô uế kia, xuất
khỏi người này!” Người hỏi nó: “Tên ngươi là gì?” Nó thưa: “Tên tôi là đạo binh,
vì chúng tôi đông lắm.” Nó khẩn khoản nài xin Người đừng đuổi chúng ra khỏi
vùng ấy. Ở đó có một bầy heo rất đông đang ăn bên sườn núi. Ðám thần ô uế nài
xin Người rằng: “Xin sai chúng tôi đến nhập vào những con heo kia.” Người cho
phép. Chúng xuất khỏi người đó và nhập vào bầy heo. Cả bầy heo - chừng hai ngàn
con - từ trên sườn núi lao xuống biển và chết ngộp dưới đó. Các kẻ chăn heo bỏ
chạy, loan tin trong thành và thôn xóm. Thiên hạ đến xem việc gì đã xảy ra. Họ
đến cùng Ðức Giêsu và thấy kẻ bị quỷ ám ngồi đó, ăn mặc hẳn hoi và trí khôn
tỉnh táo - chính người này đã bị đạo binh quỷ nhập vào. Họ phát sợ. Những người
chứng kiến đã kể lại cho họ nghe việc đã xảy ra thế nào cho người bị quỷ ám và
chuyện bầy heo. Bấy giờ họ lên tiếng nài xin Người rời khỏi vùng đất của họ.
Khi Người xuống thuyền, thì kẻ trước kia đã bị quỷ ám nài xin
cho được ở với Người. Nhưng Người không cho phép, Người bảo: “Anh cứ về nhà với
thân nhân, và loan tin cho họ biết mọi điều Chúa đã làm cho anh, và Người đã
thương anh như thế nào.” Anh ta ra đi và bắt đầu rao truyền trong miền Thập Tỉnh
tất cả những gì Ðức Giêsu đã làm cho anh. Ai nấy đều kinh ngạc.
Suy niệm:
Trừ quỷ là việc Đức Giêsu vẫn hay làm.
Bài Tin Mừng
hôm nay kể chuyện Ngài trừ quỷ ở vùng đất dân Ngoại.
Tài kể chuyện
của Máccô được thể hiện rõ nét qua bài Tin Mừng này.
Hiếm khi có câu
chuyện sống động và ly kỳ đến thế!
Đức Giêsu
và các môn đệ vượt biển để đến vùng đất Ghêrasa.
Vừa ra khỏi
thuyền thì gặp ngay người bị ám bởi thần ô uế.
Anh sống ở nơi
mồ mả, nơi thường được coi là chỗ ở của quỷ ma.
Anh mạnh ghê
gớm đến nỗi không xiềng xích nào có thể kiềm chế được.
Sống cô độc, đe
dọa người khác, tự hành hạ và làm hại chính bản thân,
đó là thân phận
bi đát mà anh không sao thoát khỏi (cc. 3-5).
Rõ ràng anh
hoàn toàn bị quỷ dữ chiếm đoạt, chẳng còn chút tự do.
Nhưng lạ thay,
chính anh lại chạy đến với Đức Giêsu để gặp Ngài.
Quỷ dữ nơi anh
biết rõ Đức Giêsu là ai, là Con Thiên Chúa Tối Cao.
Nhưng cái biết
đó lại khiến nó phải run sợ xin Ngài đừng hành hạ (c. 7).
Quỷ dữ biết
danh tánh của Đức Giêsu, nhưng không chế ngự được Ngài.
Bây giờ Ngài
bắt nó phải khai danh tánh của nó, trước khi Ngài hành động.
Hóa ra đây
không phải là một quỷ, mà là một lũ quỷ đông đảo (c. 9).
Đạo binh quỷ
này khẩn khoản xin Đức Giêsu một ơn,
đó là chỉ đuổi
chúng ra khỏi người này, chứ đừng đuổi ra khỏi vùng này,
vì chúng hy
vọng sẽ tìm được một con mồi khác (c. 10).
Đạo binh thần ô
uế xin được nhập vào đàn heo vốn bị coi là ô uế.
Sự đồng ý của
Đức Giêsu khiến toàn bộ những gì ô uế bị hủy diệt.
Ngài đã thanh
tẩy chẳng những anh bị quỷ ám, mà cả vùng anh ở nữa.
Khi người
bị quỷ ám được tự do, anh ấy trở nên khác xưa.
Anh ngồi đó, ăn
mặc hẳn hoi, trí khôn tỉnh táo (c. 15).
Người dân trong
vùng khiếp sợ nên xin Đức Giêsu đi khỏi đất của họ.
Chỉ có anh vừa
được trừ quỷ là xin ở với Ngài như môn đệ (c. 18).
Nhưng ơn gọi
làm môn đệ phải đến từ Thầy Giêsu.
Ngài khuyên anh
nên về nhà, ở lại vùng đất của mình,
để loan báo mọi
điều Chúa đã làm cho anh và thương xót anh (c. 19).
Anh đã vâng lời
và trở nên người loan báo về Đức Giêsu nơi dân Ngoại.
Đối với anh,
Đức Giêsu chính là Chúa.
Thế giới chúng
ta sống thì văn minh hơn, khoa học hơn, hạnh phúc hơn,
nhưng vẫn không
thiếu cảnh những người sống như bị ám, như bị ma nhập.
Có những người
sống trong cô độc và trở nên nguy hiểm cho tha nhân.
Có những kẻ tự
giết mình từng ngày trước khi tự tử.
Tru tréo và lấy
đá rạch mình không phải là chuyện hiếm (c. 5).
Ăn mặc hẳn hoi
và trí khôn tỉnh táo
là niềm mơ ước
của biết bao gia đình có người thân bị bệnh.
Bệnh tâm thần
là căn bệnh mà ít nhiều chúng ta đều dễ mắc.
Lắm khi con
người thấy bó tay, không tự mình giải thoát mình được.
Xin Chúa Giêsu
tiếp tục trừ quỷ cho chúng ta, cho vùng đất chúng ta sống.
Xin Ngài tiếp
tục tẩy trừ sự ô uế đang thao túng ở lòng con người.
Cầu nguyện:
Lạy
Chúa Giêsu,
ai trong chúng con cũng thích tự do,
nhưng mặt khác chúng con thấy mình dễ bị nô lệ.
Có nhiều xiềng xích do chính chúng con tạo ra.
Xin giúp chúng con được tự do thực sự :
tự do trước những đòi hỏi của thân xác,
tự do trước đam mê của trái tim,
tự do trước những thành kiến của trí
tuệ.
Xin
giải phóng chúng con khỏi cái tôi ích kỷ,
để dễ nhận ra những đòi hỏi tế nhị
của Chúa,
để nhạy cảm trước nhu cầu bé nhỏ của
anh em.
Lạy
Chúa Giêsu,
xin cho chúng con được tự do như
Chúa.
Chúa tự do trước những ràng buộc hẹp
hòi,
khi Chúa đồng bàn với người tội lỗi
và chữa bệnh ngày Sabát.
Chúa tự do trước những thế lực đang
ngăm đe,
khi Chúa không ngần ngại nói sự
thật.
Chúa tự do trước khổ đau, nhục nhã
và cái chết,
vì Chúa yêu mến Cha và nhân loại đến
cùng.
Xin
cho chúng con đôi cánh của tình yêu hiến dâng,
để chúng con được tự do bay cao.
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ