
Sứ điệp Urbi
et Orbi của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI
Lễ Phục sinh 2010
“Cantemus Domino: gloriose enim magnificatus est!”
“Nào chúng ta hãy hát mừng Chúa: bởi vì Ngài thật cao cả uy hùng!”
(Phụng vụ Các Giờ kinh, Lễ Phục Sinh, Giờ
Kinh sách, Điệp ca 1)
Anh chị em thân
mến,
Tôi xin mang
đến cho anh chị em lời loan báo Phục sinh bằng những lời của phụng vụ, vọng lại
bài thánh thi chúc tụng cổ xưa của dân Do thái sau khi vượt qua Biển Đỏ. Sách
Xuất hành (x. 15,19-21) thuật lại rằng sau khi dân Do thái đã băng qua giữa
lòng biển khô cạn thì bà Myriam, em gái của hai ông Mosê và Aaron cùng với các
phụ nữ đã đánh trống nhảy múa xướng lên bài ca hoan hỉ: “Hãy hát mừng Chúa,
Đấng cao cả uy hùng: kỵ binh cùng chiến mã, Người xô xuống đại dương.” Người
Kitô hữu lặp lại bài ca này vào đêm Vọng Phục sinh, và một lời nguyện riêng đã
giải thích ý nghĩa của nó dưới ánh sáng của lễ Phục sinh, lời nguyện mà chúng
ta hân hoan coi như là của mình: “Lạy Chúa, kể cả vào thời nay, chúng con được
chứng kiến những kỳ công của Chúa. Điều mà xưa kia bàn tay dũng lực Chúa đã
thực hiện khi giải thoát một dân tộc khỏi cảnh áp bức của vua Pha-ra-on, thì
ngày nay Chúa thực hiện qua nước của bí tích Rửa tội để cho muôn dân được ơn
cứu độ; xin ban cho toàn thể nhân loại được đón nhận vào những con cái của ông
Abraham và được thông dự vào phẩm giá của dân tộc được tuyển chọn.”
Tin Mừng mặc
khải cho chúng ta biết những hình bóng cổ xưa thì nay đã hoàn tất: Đức Giêsu
Kitô, nhờ cái chết và sống lại của mình, đã giải thoát nhân loại khỏi cảnh nô
lệ tận căn, ách nô lệ của tội lỗi, và đã mở ra cho chúng ta con đường vào Đất
hứa thực nghĩa, vào Vương quốc của Thiên Chúa, Vương quốc của công lý, tình yêu
và hoà bình. Trước tiên cuộc “xuất hành” này diễn ra ở ngay trong bản thân
chúng ta, hệ tại một cuộc tái sinh trong Thánh Linh, công hiệu của bí tích
Thanh Tẩy mà Chúa Kitô đã ban cho chúng ta trong mầu nhiệm vượt qua. Con người
cũ nhường chỗ cho con người mới; chúng ta bỏ lại đàng sau nếp sống trước kia,
và có thể tiến bước theo cuộc sống mới (x. Rm 6,4). Nhưng cuộc “xuất hành” tinh
thần là nguyên uỷ của một cuộc giải phóng toàn diện, có khả năng thay đổi hết
mọi chiều kích của con người, cá nhân và xã hội.
Quả vậy, anh
chị em thân mến, lễ Phục sinh là cuộc cứu độ đích thực của toàn nhân loại! Nếu
Đức Kitô –Chiên Thiên Chúa– đã không đổ máu mình vì chúng ta, thì chúng ta sẽ
chẳng có niềm hy vọng nào, định mệnh của toàn thể thế giới sẽ đương nhiên là
cái chết. Nhưng sự Phục sinh đã lật ngược lại tình thế: sự Phục sinh của Chúa
Kitô là một cuộc sự tạo dựng mới, như một cành chiết mang lại khả năng làm cho
toàn thể thân cây được hồi sinh. Cuộc Phục sinh của Chúa Kitô là một biến cố đã
làm thay đổi hướng đi của lịch sử, làm nghiêng cán cân về phía điều thiện, sự sống,
sự tha thứ. Chúng ta đã được tự do, chúng ta đã được cứu thoát! Đó là lý do vì
sao chúng ta hoan hỉ thốt lên tự đáy lòng: “Nào chúng ta hãy hát mừng Chúa: bởi
vì Ngài thật cao cả uy hùng!”
Đoàn dân Kitô
hữu, ra khỏi nước Rửa tội, được phái đi khắp hoàn cầu để làm chứng cho ơn cứu
độ, để mang đến cho mọi người hoa trái của cuộc Phục sinh, cốt ở một cuộc sống
mới, được giải thoát khỏi tội lỗi và được hoàn phục vẻ đẹp nguyên thuỷ, điều
thiện và sự thật. Trải qua hai ngàn năm, các Kitô hữu –cách riêng là các thánh–
đã liên tục làm cho lịch sử được phong phú nhờ kinh nghiệm sống động của cuộc
Phục sinh. Hội thánh là đoàn dân xuất hành, bởi vì luôn luôn sống mầu nhiệm
vượt qua và quảng bá ở mọi thời và mọi nơi niềm tin mang sức đổi mới. Kể cả vào
thời nay, nhân loại cần một cuộc “xuất hành”, không phải là những sự thích ứng
hời hợt, nhưng là một sự hoán cải tinh thần và luân lý. Nhân loại cần được ơn
cứu độ của Tin Mừng, để có thể ra khỏi cuộc khủng hoảng sâu đậm, và vì thế đòi
hỏi những thay đổi sâu xa, bắt đầu từ việc thay đổi lương tâm.
Tôi cầu xin
Chúa Giêsu để cho tại miền Trung Đông, cách riêng, miền đất đã được thánh hoá
nhờ cái chết và sự sống lại của Người, các dân tộc thực hiện một cuộc “xuất
hành” thực sự và dứt khoát ra khỏi chiến tranh và bạo lực, và đi đến hoà bình
và hoà giải. Với các cộng đoàn Kitô hữu đang nếm nhiều thử thách và đau khổ,
đặc biêt là tại Irak, xin Đấng Phục sinh lặp lại lời nói đầy niềm an ủi và phấn
khích với các tông đồ tại nhà Tiệc ly: “Bình an cho các con!” (Ga 20,21)
Với các quốc
gia ở Châu Mỹ Latinh và vùng Caribê đang chứng kiến cảnh gia tăng tội phạm liên
quan đến việc buôn bán ma tuý, ước mong cho cuộc Phục sinh đánh dấu cuộc sống
chung hòa bình và tôn trọng ích chung. Mong cho dân tộc
Trong quyền lực
của Chúa Giêsu phục sinh, mong sao bên Phi châu được chấm dứt những cuộc xung
đột tiếp tục gây ra cảnh tàn phá và đau khổ, và mong sao cho họ đạt được nền
hoà bình và hoà giải, là những bảo đảm cho sự phát triển. Tôi xin ký thác cho
Chúa tương lai của Cộng hoà dân chủ
Nguyện xin Chúa
Phục sinh nâng đỡ các Kitô hữu vì đức tin mà phải chịu bắt bớ và thậm chí bị
sát hại như là tại
Anh chị em thân
mến. Lễ Phục sinh không phát sinh bùa phép nào hết. Cũng như sau khi băng qua
Biển đỏ, người Do Thái gặp thấy sa mạc, thì Hội thánh, sau cuộc Phục sinh của
Chúa, luôn gặp thấy lịch sử cùng với những nỗi vui mừng và niềm hy vọng, những
đau khổ và lo âu của nó. Tuy vậy lịch sử này đã biến đổi, đã được đánh dấu bởi
giao ước mới và vĩnh viễn, đã thực sự mở rộng đến tương lai. Vì thế, nhờ được
cứu rỗi trong hy vọng, chúng ta tiếp tục cuộc lữ hành, mang trong tâm hồn bài
ca cổ xưa nhưng vẫn luôn mới mẻ: “Nào chúng ta hãy hát mừng Chúa: Đấng cao cả
uy hùng!”