
Ngày 13 tháng Tám
Thánh PONTIANÔ, giáo hoàng
và Thánh HIPPOLYTÔ, linh mục, tử đạo
(thế
kỷ III)
Năm 230, khi
thánh Pontianô lên kế vị ngai tòa thánh Phêrô thì Giáo Hội đang trải qua một
cơn khủng hoảng phân tán do linh mục Hippolytô gây nên. Thánh Hippolytô là người
nổi tiếng về môn Thánh Kinh và có những tư tưởng sâu sắc, nhưng ngài lại không
muốn chấp nhận việc chọn lựa thầy sáu Callistô làm Giáo Hoàng (217). Từ đó ngài
trở thành thủ lãnh một cộng đồng ly khai và tin rằng mình luôn giữ đúng truyền
thống. Trong khi ấy, Ðức Callistô và các đấng kế vị đã ngả theo thời cuộc và
nhượng bộ. Năm 235, hoàng đế Maximinô ra lệnh bách hại. Vì nghĩ rằng giáo hữu
Rôma tuân phục hai giám mục, nên hoàng đế đã truyền lệnh bắt cả hai và kết án
khổ sai. Ðể Giáo Hội không vắng bóng chủ chăn trong những hoàn cảnh khó khăn,
Ðức Pontianô liền từ chức và Hippolytô cũng đã làm như vậy. Các ngài đều bị lưu
đày sang Sardaigne và đã cùng nhau tuyên xưng đức tin.
Khi cơn cấm đạo lắng chìm, Ðức Giáo Hoàng Fabianô (236-250) đã chuyển xác các ngài về Rôma. Chẳng bao lâu, mọi người đều quên rằng thánh Hippolytô trước đó đã là một kẻ lạc giáo, nhưng hơn thế nữa, còn nghĩ về ngài với tước vị tử đạo và tiến sĩ.