Cửa hẹp và đường chật (26.6.2012 – Thứ ba Tuần 12 Thường niên)
Cửa hẹp và đường chật
Lời Chúa: Mt 7, 6.12-14
Khi ấy, Đức Giêsu
nói với môn đệ rằng: “Của thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho
heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em. Tất cả những
gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người
ta, vì Luật Môsê và lời các ngôn sứ là thế đó. Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa
rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó.
Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy”.
Suy niệm:
Bài Tin
Mừng hôm nay gồm những câu rời rạc.
Câu đầu tiên là một câu khó hiểu
đối với chúng ta ngày nay (c.6),
tuy có thể rất dễ hiểu đối với
những người trực tiếp nghe Đức Giêsu.
“Của thánh, đừng quăng cho chó;
ngọc trai chớ liệng cho heo…”
Heo là con vật nhơ uế, chó thường
được dùng để chỉ dân ngoại.
Vào khoảng đầu thế kỷ thứ hai,
sách Điđakhê coi của thánh ở đây là
Mình Thánh Chúa,
từ đó xác định rằng chỉ tín hữu mới
được rước lễ (9, 5).
Tuy nhiên, có thể hiểu của thánh
hay ngọc trai là Tin Mừng Nước Trời.
Tin Mừng này có thể được đón nhận
hay bị từ chối một cách thô bạo.
Không hẳn chỉ dân ngoại mới có
người từ chối và chà đạp viên ngọc quý.
Cả người Do thái cũng có kẻ bách
hại những ai rao giảng (Mt 10, 17).
Thái độ của người môn đệ là không
dừng lại, nản lòng khi bị chối từ.
nhưng là tiếp tục mang sứ điệp ấy
đến cho người khác.
Câu 12
thường được coi là khuôn vàng thước ngọc.
Nó xuất hiện trong nhiều tôn giáo
và văn hóa từ xưa.
“Làm cho người khác mọi điều mình
muốn họ làm cho mình.”
Đây là một thái độ tích cực đòi
chúng ta một chút tưởng tượng.
Tôi thử nghĩ xem mình muốn gì nơi
người khác.
Cảm thông, bao dung, yêu mến, kính
nể, trung thành, nâng đỡ…
Rồi tôi tìm cách trao cho họ những
điều tốt lành mà tôi ước mong,
vì giữa con người với nhau, vẫn có
chung những khát vọng.
Trong một thế giới mà người ta chỉ
tìm làm điều tốt cho nhau,
thì thế giới đó là địa đàng, nơi sự
dữ không còn đất đứng.
Như thế người Kitô hữu không chỉ
yêu anh chị em trong cộng đoàn,
yêu người thân cận như chính mình
(Mt 22, 39),
mà còn yêu mọi người đau khổ cơ nhỡ
(Mt 25, 31-46),
thậm chí yêu cả kẻ thù (Mt 5, 44).
Cộng đoàn Kitô hữu là cộng đoàn yêu
bằng hành động tích cực:
“chính anh em hãy làm cho người ta”
(c. 12).
Người ta ở đây là mọi người, vượt
quá mọi thứ biên giới.
Con đường
mà Đức Giêsu đã đi là con đường hẹp, khó đi.
Nó hẹp vì nó là con đường tình yêu,
mà yêu thì không dễ.
Ít ai tìm thấy con đường này, mà
cũng ít người muốn đi (c. 14).
Chúng ta được mời chọn đi con đường
Giêsu,
con đường tình yêu đòi hy sinh mạng
sống,
con đường đòi ra khỏi mình để sống
cho và sống với tha nhân.
Và chúng ta tin mình sẽ gặp được
hạnh phúc.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, Tình Yêu của con,
nếu Hội Thánh được ví như một thân thể
gồm nhiều chi thể khác nhau,
thì hẳn Hội Thánh không thể thiếu
một chi thể cần thiết nhất và cao quý
nhất.
Đó là Trái Tim, một Trái Tim bừng cháy
tình yêu.
Chính tình yêu làm cho Hội Thánh hoạt
động.
Nếu trái tim Hội Thánh vắng bóng tình
yêu,
thì các tông đồ sẽ ngừng rao giảng,
các vị tử đạo sẽ chẳng chịu đổ máu
mình...
Lạy
Chúa Giêsu,
cuối cùng con đã tìm thấy ơn gọi của
con,
ơn gọi của con chính là tình yêu.
Con đã tìm thấy
chỗ đứng của con trong Hội Thánh:
nơi Trái tim Hội Thánh, con sẽ là tình
yêu,
và như thế con sẽ là tất cả,
vì tình yêu bao trùm mọi ơn gọi trong
Hội Thánh.
Lạy
Chúa, với chỗ đứng Chúa ban cho con,
mọi ước mơ của con được thực hiện.
(dựa theo
lời của thánh Têrêxa)
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ